Tổng tài lên giường đi – Chương 1.2:


13

 

Quý Ly Ly thẹn thùng, tim đập nhanh nhìn hình ảnh của Cố Mộ Bạch trên phần giới thiệu, vừa ở trên đường đi vừa tìm tất cả những thông tin liên quan đến Cố Mộ Bạch và ghi nhớ vào trong đầu. Cuối cùng, cô kiên quyết giữ vững lòng tin, chính là muốn nhớ hết mọi biện pháp để theo đuổi anh.
Từ khi đó trở đi, Quý Ly Ly thường xuyên lén lút thu thập thông tin về Cố Mộ Bạch trên báo chí, thường xuất quỷ nhập thần, đúng lúc đã bị Kiều Vi nhìn thấy, Quý Ly Ly phản ứng thật nhanh nhẹn, chỉ nói chuyện với người bạn thân của mình một chút là xong.


Mãi cho đến một ngày, Quý Ly Ly bị cô kéo chạy về phía bậc cầu thang bên cạnh giảng đường lớn. Trong tiếng hét chói toi và vỗ tay của toàn bộ nữ sinh, từ trong phòng hội trường có người đang đến từ xa, cô cuối cùng quên mất chính mình đang ở chỗ nào, quên mất người bạn tốt của mình chứa ái tình trong mắt, thậm chí âm thanh phát ra từ những nữ sinh cũng không nghe được, ánh mắt của cô đều không rời khỏi người kia…..Cố Mộ Bạch.
…Trong đầu Kiều Vi trở nên trống rỗng, cô thậm chí không tìm ra ngôn ngữ để hình dung về Cố Mộ Bạch.
Cố Mộ Bạch, là một trong những thành tựu về kinh tế giữa những nhân vật lãnh đạo trong làn sóng của Đài Loan, trở lại trường cũ để phát biểu diễn thuyết, hắn nhìn thấy một mảnh nữ sinh ngồi đông nghịt dưới đài, đè nén tinh thần đem hai tay đặt trên bệ đài, phát biểu về những dự định mà trường cần phát huy, hắn đem những kinh nghiệm đơn giản mà mình đã trải qua nhưng không mất đi sự thú vị sau khi kết thúc bài diễn thuyết.
Vừa dứt lời, một nữ sinh can đảm đưa ra câu hỏi, như là “ anh đã có bạn gái chưa?”, đến “ màu sắc mà anh yêu thích là gì?’’ Từ những kinh nghiệm của người thương nhân anh trả lời rất thành thạo, có thể nói những câu hỏi đưa ra đều rất đa dạng.
Quý Ly Ly bị bao phủ trong biển người, cô cũng không nhụt chí, đúng vào thời điểm Cố Mộ Bạch phải rời khỏi, liền bằng tố độ nhanh nhất lôi kéo Kiều Vi vọt tới trước mặt hắn, tự nhiên mà giới thiệu :

‘‘ Xin chào, Cố học trưởng, ta gọi là Quý Ly Ly, học chuyên ngành thuộc hệ tân văn khoá thứ chín “.
Ánh đèn trong phòng học lớn cũng không sáng lắm, bên cạnh Cố Mộ Bạch bị đám nữ sinh vây quanh thành nhiều vòng, chỉ có Quý Ly Ly và Kiều Vi là đứng gần nhất, hắn ngẩng đầu, nhìn về phía các cô trong ánh đèn lập loè, thế nhưng cái nhìn kia lại chỉ nhìn
về phía Kiều Vi , cái nhìn kia….con ngươi trong mắt Cố Mộ Bạch lãnh đạm bỗng nhiên thoáng cái liền sáng lên , tâm của Quý Ly Ly liền nặng nề, khó chịu .

Kỳ thực Quý Ly Ly cũng không tin tưởng lắm cái gì gọi là nhất kiến chung tình, nhưng cho đến khi cô nhìn thấy Cố Mộ Bạch, Cố Mộ Bạch lại thấy Kiều Vi, cái gọi là  

vừa gặp đã yêu giống như mội cái cây đâm xuyên vào lòng  nàng.

 

Thời gian thật sự trôi qua rất nhanh, chỉ trong chớp mắt, Cố Mộ Bạch cùng Kiều Vi đã đính hôn sau chủ nhật hôm đó, còn chính mình sau khi tốt nghiệp lại xin vào làm việc ở tập đoàn Cố thị, từ nhân viên chức vụ thấp nhất đến vị trí hiên tại này.

Quý Ly Ly là một người đối với lòng mình rất kiên quyết, nếu anh đã yêu người bạn tốt nhất của mình, thì cô muốn nhìn thấy bọn họ sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn, cô muốn đem phần lưu luyến kia chôn sâu, cất giữ dưới đáy lòng, chúc bọn họ hạnh phúc,cô vứt bỏ hết những dũng khí lớn nhất của mình. Chính mình cùng bằng hữu đi yêu cùng một người đàn ông, miễn là …bọn họ hạnh phúc.


Bỗng nhiên,tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, kéo Quý Ly Ly trở về với thực tại. Cô nhìn xung quanh phòng hội nghị, lại phát hiện điện thoại của Cố Mộ Bạch để rơi ở trên bàn.


Thân là thư kí của tổng tài, thì tiếp nhận điện thoại là chuyện cực kì bình thường, Quý Ly Ly nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, không nghĩ tới lại là Kiều Vi, cô cười khổ, nhớ tới một số chuyện bi thương…


Quý Ly Ly ổn định tinh thần, đưa điện thoại lên tai, bấm phím nghe.


Còn chưa kịp mở miệng, người bên kia đã đùng đoàng nói ra một đống :

‘‘Mộ Bạch, hôm nay tôi có chuyện nhất định muốn nói với anh, bằng không tôi sẽ bứt rứt chết đi được! Anh hiện tại không nên mở miệng, không nên cắt lời của tôi, để cho tôi nói một lần cho hết lời!”


Hôm nay, thanh âm của Kiều Vi tựa hồ nghe rất nghiêm trọng, Quý Ly Ly nhíu mày, nhưng chưa mở miệng nói ra thân phận của chính mình.

“Hôm nay, không phải là ngày cá tháng tư, cho nên đừng cho rằng tôi nói chuyện đùa giỡn! Tôi nhất định phải nói ra, tôi không muốn cùng anh kết hôn , tôi yêu người khác! Chúng ta chia tay, mỗi người một ngã”.


…………….Quý Ly Ly không biết mình có phản ứng gì, cô ngơ ngác đem điện thoại kề sát lên tai, không bỏ qua bất luận dù là một thanh âm nhỏ của Kiều Vi, cô hi vọng những điều mình nghe được đều là ảo giác, thế nhưng tim cô đập như trống đánh, đây là sự thật….
Cô hít hơi thật sâu, cảm xúc đê mê thậm chí ngay cả thanh âm cũng có phần khô ráp, cô kìm nén ngọn lửa phẫn nộ, hướng về phía điện thoại khẽ thét lên : “ Kiều Vi, cậu ở đâu?”


-“Ly………..Ly Ly? Ly Ly ……….” Thanh âm của Kiều Vi bất thình lình run lên, cô hiển nhiên rất sợ đối mặt với bạn tốt của mình “ Như thế nào lại là cậu “.


Quý Ly Ly cũng không ấp úng, hai ba câu liền giải thích rõ:


-“Cố tổng tài tiễn khách đi, lại để quên máy trong phòng hội nghị , ta nhìn thấy liền cầm lên nghe , hiện tại ngươi không cần giải thích, chúng ta gặp mặt rồi nói sau, buổi chiều vào lúc 5giờ, gặp nhau tại tiệm cà phê đối diện Bách Nhạc Môn , không gặp không về, không được đến muộn.”


Không đợi Kiều Vi nói, Quý Ly Ly đã cúp điện thoại trước, tính cách của nàng luôn như vậy, mạnh mẽ kiên cường, nói một là một.
Kiều Vi đã từng nói, cùng làm bạn bè với Quý Ly Ly là một việc ngoài ý muốn, hai người có hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhau , một người thơ ngây, mơ mộng, một người chững chạc, cố chấp, không hề có chung điểm nào giống nhau cả, Quý Ly Ly nghe xong cũng không phủ nhận…


Cùng làm bạn với Kiều Vi bảy năm, cô có ưu điểm ,khuyết điểm,hứng thú hay ưa thích cái gì, Kiều Vi cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, Quý Ly Ly thậm chí cũng không hiểu rõ chính bản thân mình, nhưng còn Kiều Vi cô rất tự tin về việc này.


Quý Ly Ly luôn cho rằng Kiều Vi so với mình xinh đẹp hơn nhiều, nếu như cô là nam nhân, cô cũng sẽ yêu thích sự đáng yêu của Kiều Vi, bất quá không như lời nói, lỗ tai của Kiều Vi hơi yếu, thực rất dễ bị người khác chi phối ý tưởng của cô, vô luận từ mấy năm trước cùng Cố Mộ Bạch kết giao, chính là không ngờ lúc nãy lại nghe Kiều Vi đã yêu người khác.

Kiều Vi và Cố Mộ Bạch ở chung một chỗ, Quý Ly Ly cũng đã giúp không ít việc.

Khi đó, Cố Mộ Bạch vừa gặp đã yêu Kiều Vi, Quý Ly Ly là một phụ nữ thông minh, liếc mắt một cái liền nhận ra ,đôi mắt buốt giá của Cố Mộ Bạch vì ai mà bùng cháy ngọn lửa, thậm chí đem cả lòng ái mộ của nàng đốt thành tro tàn.


Quý Ly Ly vừa yên lặng lại vừa bình tĩnh , cô tuyệt đối sẽ không đem mình trở thành nữ vai phụ giống trong những bộ phim truyền hình. Vì thế, khi nhìn thất Cố Mộ Bạch mãnh liệt theo đuổi bạn tốt của mình, cô cũng không lưỡng lự mà khuyên Kiều Vi chấp nhận hắn, “người nam nhân này sẽ yêu ngươi cả đời…….”

Buổi chiều, gần đến giờ tan tầm, lượng xe cộ qua lại rất lớn.
Quý Ly Ly thong thả lái xe mà chạy trên đường quốc lộ, trong xe đang phát bài hát: “ tôi hận, tôi yêu anh”, cô chợt nhớ đến khi đó Kiều Vi cùng Cố Mộ Bạch nói yêu thương nhau, cô đã từng ngồi yên trong phòng học nghe bài hát này, chính là nghe đúng cả một ngày…
Khi đó, trong mắt cô, Kiều Vi cùng Cố Mộ Bạch yêu nhau rất hạnh phúc, trong lòng tuycô rất khổ sở, không thể nói ra cũng không thể nào khóc lên, khuôn mặt tươi cười, dũng cảm đối mặt với bọn họ.
Quý Ly Ly nghĩ không ra phần dũng cảm kia từ đâu mà đến, có lẽ là bởi vì yêu , nếu không vì yêu thì sau khi tốt nghiệp cô cũng sẽ không lựa chọn bước vào làm việc ở Cố thị, càng không cố chấp tiếp tục yêu, kiên quyết đem chôn cất dưới đáy lòng. Chỉ cần có thể ở bên cạnh Cố Mộ Bạch, cho dù chỉ là một thư kí cũng thực đáng giá.
Thương anh, không phải vì muốn mình trở nên đặc biệt, mà hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơn so với chính mình. Thương anh, không phải vì muốn nắm giữ anh, mà chỉ cần có thể ở gần anh, như vậy đối với cô mà nói cũng đã đủ.
Thế nhưng, khi cô nghe Kiều Vi nói câu chia tay, lòng của cô so với khi Kiều Vi và Cố Mộ Bạch ở chung một chỗ lại càng đau hơn.
Trong lòng cười khổ, chính mình không phải là nên vui mừng hay sao???Nếu đúng là đối với Cố Mộ Bạch thật yêu , thì khi bọn họ chia tay , thì nàng nên chạy đến ngoại ô để phóng pháo hoa ăn mừng mới đúng.
Tình yêu đúng là thiên trường địa cửu , không có người nào so với cô yêu Cố Mộ bạch hơn.
Nhưng mà,trong lòng cô hiện tại tràn ngập cơn thịnh nộ, Quý Ly Ly thậm chí ngay cả nghĩ cũng không ra , nếu như Cố Mộ Bạch nghe được lời nói chia tay của Kiều Vi thì biểu cảm của Cố Mộ Bạch như thế nào, môi dưới căng ra , không nói lời nào, con người trong mắt trở nên ôn nhu chỉ vì Kiều Vi đột nhiên trở lạnh như băng , xung quanh cũng bị khí ép hạ xuống.( giỏi gê~pk trước lun ^o^)
Chính là hắn kế tiếp sẽ làm sao??? Hắn thực sẽ hạ mình, vứt bỏ đi sự lãnh khốc và tôn nghiêm để níu kéo Kiều Vi đừng đi chứ? Hay là trong chớp mắt xoay người rời đi, Quý Ly Ly nghĩ không ra, cũng không muốn nghĩ đến cái cảnh tượng đó, cô sẽ rất nhức đầu, bởi vì hôm qua cô phải làm dự án của hai công ty nên chỉ ngủ được 3 giờ và vì cô sắp phải đối mặt với Kiều Vi.

Kiều Vi cùng Cố Mộ Bạch yêu nhau, cô không hận, trong lòng chỉ tràn ngập sự chúc phúc, bạn tốt cùng người yêu ở một chỗ, cô không oán trách, thế nhưng Kiều Vi lại muốn vứt bỏ Cố Mộ Bạch, cô sợ là muốn hận người bạn tốt này.
Hiện tại, cô cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, đến nơi cô thực thong thả, cũng nghĩ tới trường hợp khó xử khi đối mặt, Quý Ly Ly dừng xe, trước mặt la quán cà phê trong khoảng sân rộng lớn liền tìm chỗ để đợi người.Quý Ly Ly cước bộ có chút lơ mơ, tốc độ nhanh chậm nhưng không có giảm xuống , bước đi nhanh , cao ngất, kiên cường đứng trước mặt Kiều Vi, cô không rõ nhìn Kiều Vi, đem ánh mắt hạ xuống, thanh âm lạnh lùng vang lên thực giống như người không quen biết lẫn nhau:

-“ Tiếp tục nói đi, đem những dự định muốn nói cho Cố Mộ Bạch , hiện tại tất thảy nói cho mình nghe.”
Mí mắt Kiều Vi run rẩy, dường như không dám ngẩng đầu, cô vừa muốn đem lời nói ra nhưng mà vừa đến đầu lưỡi lại nuốt trở về.Nàng trong lòng đúng là sợ Quý Ly Ly, cùng Ly Ly làm bằng hữu tốt đã nhiều năm nhưng cô vẫn luôn kính nể người bạn này. Nếu như muốn dung hai loại động vật để ví về cô và Quý Ly Ly , cô cảm thấy mình giống như một con mèo lười biếng và mơ hồ, như vậy thì Ly Ly sẽ giống như một con lạc đà, vẫn luôn cố chấp và bền vững trong sa mạc, đúng là một loài động vật vừa huyền bí vừa lạnh nhạt.
Đương nhiên, Kiều Vi cũng công nhận Quý Ly Ly đối với mình phi thường tốt, khi mình đau khổ và cần người an ủi nhất, cô cũng luôn luôn là người đầu tiên xuất hiện trước mặt mình. Giống như bây giờ, cô muốn cùng Cố Mộ Bạch chia tay , xuất hiện trước mặt cô không phải người nào khác mà chính là người bạn tốt mà cô kính nể. Nhưng mà, vào lúc này, Kiều Vi rất sợ khi gặp phải cô, vì cái gì nói không nên lời, có lẽ là hổ thẹn với lời chúc phúc của người bạn tốt.
Quý Ly Ly đã từng nhắc nhở cô, đời này sẽ không có ai giống như Cố Mộ Bạch yêu thương cô như thế, nhất định phải quý trọng thật tốt người nam nhân này! Thế nhưng cô đã không giữ lời , loại tình cảm này giống như đồ vật này nọ chưa từng có nguyên tắc của nó, giống như lúc trước cô không một chút do dự yêu Cố Mộ Bạch nhưng hiện tại cô không thể không do dự mà yêu một người.
Nghĩ đến khoé mũi có chút đau xót, nhưng lại không khóc , cô mím môi , mở mắt to, rốt cục chịu không đựơc khóc rống lên.
Quý Ly Ly vẫn khoanh chân, lạnh lùng ngồi đối diện với Kiều Vi, đối với nước mắt cô chỉ thờ ơ. Sắc mặt Kiều Vi tiều tuỵ, thống khổ , nhìn ra được mấy ngày nay cô cũng sống không dễ chịu, chí ít nội tâm của nàng thực rối rắm.

-“ Ly Ly, cậu chậm rãi ngồi xuống, nghe mình nói.”