Tổng tài lên giường đi! – Chương 1.3


12

  

Kiều Vi lấy tay che mặt, nước mắt từ từ tràn ra ngoài, trong lòng Quý Ly Ly cũng không đành lòng, cuối cùng thở dài một hơi, nhìn về phía đối diện.

     -‘‘  Nếu cậu đã quyết định chia tay, hiện tại sao còn muốn khóc? Là muốn giành được sự đồng cảm của mình, làm cho mình đứng bên cạnh cậu ủng hộ cậu chia  tay sao? “

Quý Ly Ly nắm thật chặt tay, sắc mặt khó coi giống như một khối nham thạch.

     -“ Mình cùng Cố Mộ Bạch mất công nhiều năm như vậy, chẳng lẽ mình cùng hắn làm điều gì sai với cậu? Mình và hắn không còn là bạn. Nhìn thấy hai người chia tay mỗi người mỗi ngã, cậu chẳng lẽ còn mong mình sẽ ra sức giúp đỡ cậu? “

–    “ Ly Ly………………………” Kiều Vi liếc mắt nhìn người bạn tốt của mình, nhìn cái dạng khóc thương tâm của cô thật có thể làm cho lòng nam nhân tan nát.Thế nhưng, người cô phải đối mặt chính là người luôn có danh xưng lạnh nhạt trong thương trường-  thư kí tổng tài . Lòng của cô so với nam nhân cò cứng rắn hơn nhiều.
    
         Kiều Vi nghẹn ngào nói:

“ Mình yêu Cố Mộ Bạch, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, trái tim của mình liền vì anh ấy mà nhảy loạn, cho nên khi anh ấy theo đuổi, chính mình cũng không thể tin được mình giống như một cô bé lọ lem, nhưng mình đã rất may mắn khi có người bạn như cậu, là cậu đã đánh thức mình, phải nắm bắt được hạnh phúc của chính mình! Cùng Cố Mộ Bạch ở chung một chỗ, mình thật sự rất vui vẻ, mình thực không có chí hướng, lúc đó rối tinh rối mù, làm việc mơ màng, thầm nghĩ sau này sẽ là một nữ nhân, vì anh ấy giặt quần áo, nấu cơm”.
       Chỉ như thế, trong chớp mắt, Quý Ly Ly trong lòng có chút đau đớn , nhưng cô vẫn lẳng lặng mà nghe Kiều Vi khóc, nói:

 -“ Thật ra cậu cũng biết, mình cùng Cố Mộ Bạch khi ở chung đã cùng nhau đi dạo khắp Đài Loan, anh ấy mang mình đi du lịch, thậm chí khi đi công tác cũng mang mình theo, lúc đầu mình cảm thấy rất tốt, đặc biệt tốt, cho dù có nhiều cô gái đẹp hơn mình, tốt hơn mình, anh ấy vẫn không quan tâm, lòng của mình cũng nhanh chóng bị loại tình cảm này bao phủ. Nhưng mà mình cảm thấy rất tự ti, nhìn thấy hắn ra vào những buổi liên hoan của giới thượng lưu, nhìn thấy anh ấy đàm phán, mình cảm thấy rằng mình càng ngày càng không sánh kịp anh ấy, càng không xứng với anh ấy, thậm chí… ngay cả khi mình nói anh ấy cũng không hiểu và mình không hiểu được những gì mà anh ấy nói, chúng mình hoàn toàn là hai người của hai thế giới khác nhau! Mình nghĩ có khi cậu còn hiểu anh ấy hơn cả mình…”

       Quý Ly Ly hít sâu một hơi, trong lòng đầy rối loạn, cô đâu chỉ hiểu Cố Mộ Bạch, chỉ sợ là trên đời này không có ai yêu Cố Mộ Bạch hơn cô mới đúng! Cô có thể vì Cố Mộ Bạch vứt bỏ đi quyền lợi được yêu, vì anh ấy mà bỏ đi lý tưởng tốt, còn lấy một tư cách khác để đứng bên cạnh Cố Mộ Bạch, nhưng ai biết được người thua không phải là cô mà lại là Kiều Vi…

         Có lẽ những lời này giấu trong lòng đã lâu, sau khi nói xong Kiều Vi như trút được một gánh nặng.

       Cô ấy chỉ nức nở, thanh âm nhẹ nhàng, rủ rĩ nói :
-“ Kỳ thực thì Ly Ly, mình vẫn còn rất nhiều chuyện chưa nói với cậu biết, mình cùng Cố Mộ Bạch ở cùng với nhau lâu như vậy, cho dù ở chung một cái phòng lại ngủ cùng, trên cùng một cái giường , nhưng Cố Mộ Bạch cũng không làm gì đối với mình! Cố Mộ Bạch nói, là muốn tốt cho mình, có một số việc làm sau khi đám cưới thì sẽ hạnh phúc hơn, càng có ý nghĩa hơn, lúc đầu mình vẫn còn thương tâm cho là hắn vẫn không…yêu  mình lắm! Thế nhưng bây giờ mình mới cảm thấy quyết định của anh ấy là đúng,  cho đến khi mình gặp được Tô Thần, lại ngoài ý muốn yêu thương anh ấy, mình đã cố gắng tránh né sự theo đuổi, nụ hôn, lồng ngực của anh , chính là cuối cùng mình vẫn không lừa được trái tim mình, vẫn bị hút vào…”
     
       Hai con mắt của Quý Ly Ly bất thình lình trợn to, sự việc so với nàng tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn nhiều, tình cảm của Kiều Vi đúng là vượt quá giới hạn………….” Cậu và hắn cùng ở trên giường…”

       Nàng gầm lên giận dữ, thanh âm đúng là có chút run rẩy , đôi mắt phẫn nộ, không thể tưởng tượng nhìn Kiều Vi, trong lòng đột nhiên bùng cháy một cơn thịnh nộ , cô giơ tay, không chút suy nghĩ mà tát….

        “Ba’’ một tiếng vang lên, đến tay của Quý Ly Ly cũng rất đau, trong nháy mắt trên mặt Kiều Vi lưu lại năm vết hồng.. “ Kiều Vi, cậu…………”
 Nhưng mà đứng cả một buổi, Quý Ly Ly cũng không nghĩ ra từ gì để mắng cô
-“ Cậu đúng là một nữ nhân thật tàn nhẫn”.

     Quý Ly Ly chán nản hạ tay xuống, cả người cũng xụi lơ trên ghế, kì thực cô có nghĩ tới, Kiều Vi sẽ không đùng một cái mà chia tay với Cố Mộ Bạch, nhưng là đến giờ phút này cô có thể làm gì? Nữ nhân khi đã đánh mất thân thể của mình thì bản thân hoàn toàn sẽ bị lạc hướng.
         
Quý Ly Ly nghĩ, tình hình của nàng và Kiều Vi thực tế nên dừng tại đây, mọi việc cũng đã qua…

       Cô nhìn , xuống tay mình, lòng bàn tay vẫn còn đau đớn, tê dại, một cái tát kia như đánh vào lòng của mình , Quý Ly Ly nắm chặt tay than thở một tiếng :
   -“Ai………cậu thật sự khiến cho mình rất thất vọng.”
 
      Kiều Vi rất yên lặng, Quý Ly Ly cũng không có mắc chứng cuồng loạn, hơn mấy năm làm bạn bè, cô rất hiểu đối phương , tình cảnh như thế nói ra cũng không có ý nghĩa gì, tình bạn của các cô cũng chon sâu dưới đáy biển.

      Chính là Kiều Vi cũng không biết tại vì sao? Cô mất đi Cố Mộ Bạch cũng không nghĩ sẽ mất đi người bạn tốt nhất của mình, cô nắm lấy tay của Quý Ly Ly ,thanh âm run rẩy nói :
-“ Ly Ly, mình biết cậu  rất hận mình, vì mình đã phản bội lại Cố Mộ Bạch mà yêu Tô Thần, vì vậy xin cậu đừng hận mình , vô luận giữa ta và Cố Mộ Bạch có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn là người bạn tốt nhất của mình, cậu vẫn là thư kí tốt nhất của Cố Mộ Bạch……….Chúng ta giống như trước đây, như vậy thật tốt.
     
-“ Cậu cho là chúng ta có thể như trước đây sao?” Quý Ly Ly cuối cùng giương mắt liếc về hướng Kiều Vi, nàng cười nhạt :

-“ Kiều Vi, sau nhiều năm như vậy, cậu vẫn chưa nhìn ra một chuyện sao?”

-“ Chuyện  gì?” Kiều Vi lắc đầu khó hiểu.

Quý Ly Ly  ý cười càng sâu, trong mắt dường như ẩn dấu một tia sắc bén, làm cho người khác không dám nhìn thẳng, cô lớn tiếng, kiên định nói ra:

-“ Mình yêu Cố Mộ Bạch, trong khi cậu và anh ấy yêu nhau, mình đã phải tự kiềm chế, dằn vặt bản thân.”

Kiều Vi kinh sợ , sợ muốn đem tin tức này nuốt vào trong bụng, cô không thể tưởng tượng nổi, nhìn người bạn của mình , bí mật này thật khó tin, Quý Ly Ly đã che dấu tốt như vậy, cô ấy yêu Cố Mộ Bạch , nhưng vẫn thật tâm chúc phúc cho bọn họ…..

 Bỗng nhiên, nụ cười lạnh của Quý Ly Ly lại trở nên tự giễu, Kiều Vi quả nhiên là không biết :
   -“ Đúng vậy, mình yêu Cố Mộ Bạch, người luôn cùng người bạn tốt nhất của mình ở một chỗ với, mình còn có thể làm gì? Chẳng lẽ lại làm nữ vai phụ chia rẽ các người sao? Mình Quý Ly Ly sẽ không làm những việc hèn hạ đó! Nếu như Cố Mộ Bạch trước kia không phải yêu cậu, mình đã nghĩ muốn lấy bản lĩnh của mình mà đoạt anh ấy trở về, thế nhưng vì là cậu, mình sẽ chúc phúc, bởi vì các ngươi yêu nhau so với tự mình khổ sở sẽ tốt hơn. Cho nên đó chính là lí do mà mình muốn xin vào tập đoàn Cố thị làm việc, mình muốn dùng chính năng lực của mình để đứng bên cạnh Cố Mộ Bạch, vì anh ấy làm việc và lặng lẽ yêu anh ấy, mình sẽ không nói và làm gì để anh ấy nhận biết………..”

    Quý Ly Ly kể lại chuyện rất bình thường, nhưng khi Kiều Vi nghe được những việc đó làm cho cô cảm thấy đau lòng còn hơn là cái tát lúc nãy.
 
-“ Thế nhưng khi mình chuẩn bị từ bỏ mà chúc phúc cho hai người, thì Kiều Vi cậu lại chính tay huỷ bỏ hạnh phúc này, cho nên cậu cho rằng chúng mình còn có thể như trước đây sao?  Cậu và người nam nhân mình yêu ở cùng một chỗ, mình cũng không để ý, chính là cậu hiện tại lại làm tổn thương Cố Mộ Bạch, thật xin lỗi, bây giờ mình không thể nào có thể chúc phúc cho cậu, mà là hận cậu.”

     Quý Ly Ly dung sức đem bà tay của Kiều Vi đẩy ra
-“ Không cần nói với Cố Mộ Bạch chuyện này, trừ phi cậu muốn anh ấy hận cậu giống như mình , chuyện này hết thảy giao cho mình xử lí.”

Nói xong Quý Ly Ly cũng không quay đầu lại mà bước đi, Kiều Vi muốn đuổitheo, nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí để tiến lên, chỉ là tự thì thào nói :
-“Xin lỗi,  xin lỗi…………………..Xin lỗi……………………..Thực xin lỗi………!”.

    Tiếng xin lỗi kia không có ai nghe thấy, những lời nói đó theo chiều gió tiến vào không khí, khiến cho người ta thật thương cảm.