Tổng tài lên giường đi!-Chương 10


6

 

Mộ Bạch vừa bước đến phòng vệ sinh thì ngửi thấy một mùi hôi, anh bịt lỗ mũi và tiến vào, Ly Ly quả nhiên là đang ôm bồn mà…………Ngủ thiếp đi.

Mộ Bạch thấy vậy liền dở khóc dở cười, anh vội vàng nâng Ly Ly lên rồi vỗ vào mặt cô: “ Ly Ly, Quý Ly Ly”

Ly Ly không có một chút phản ứng nào cả, nếu như ném cô ra ngoài đường , phỏng chừng cô cũng không biết chính mình đang nằm ở chỗ nào.

Nhìn Ly Ly say rượu thật sự rất yên tĩnh, Mộ Bạch xác nhận thấy Ly Ly vẫn đang ngủ thì mới yên tâm mà ôm lấy cô đi ra ngoài. Thật làm cho người ta cảm thấy nhức đầu, anh như thế nào lại không biết là Ly Ly cũng có lúc …………. Mất đi lí trí.

Khi bế Ly Ly đi ra khỏi quán bar, Mộ Bạch có nhìn thoáng qua Tân Lương, anh ta chẳng những không đi mà còn làm đúng giao kèo mà uống hết chỗ bia còn lại, từng hớp, từng hớp mà uống vào trong bụng.

Mộ Bạch vừa đi vừa lạnh lùng nói:
–    “ Chuyện ngày hôm nay tôi hy vọng là lần cuối cùng, sau này anh cũng không cần quấn lấy Ly Ly.”

Mà Tân Lương thì vẫn câu nói như cũ:
–    “ Nếu như anh không thích cô ấy thì cũng không có tư cách gì để nói với tôi những lời đó.”

Bước chân của Mộ Bạch rất nhanh, giống như không muốn nghe thấy những lời mà Tân Lương nói, sải bước đi ra khỏi cửa của quán bar, chính mình đem Ly Ly đặt lên ghế phụ.

Anh vừa thắt dây an toàn thì Ly Ly “ưm” một tiếng, khẽ nói nhỏ: “ Mộ Bạch……….”

Mộ Bạch chỉ nghe thấy Ly Ly kêu tên của anh, thanh âm của cô ngày càng nhỏ, những câu khác nói lí nhí làm cho anh không thể nghe thấy được, anh liền tiến tới gần và hỏi:
–    “ Cô nói cái gì? “

Thanh âm của cô bây giờ quả thật rất nhỏ, Ly Ly mở miệng, làm cho hơi rượu toả ra, ấm áp dán vào bên tai Mộ Bạch, nhu hoà đụng chạm khiến cho anh bất ngờ, loại cảm giác đó giống như là bị điện giật, từ vành tai chạy tới đáy lòng, làm cho cả người anh có chút tê dại.

Trong xe, Mộ Bạch quả thật lần đầu nhìn Ly Ly với khoảng cách gần như vậy, đèn xe mờ nhạt, Ly Ly lại say mèm.

Không biết vì nguyên do gì mà Mộ Bạch thở dài một cái, Ly Ly như vậy khiến cho anh rất mệt mỏi, thế nhưng thương hoa tiếc ngọc chưa bao giờ là tác phong của anh, đã nhiều năm như vậy , trong đời sống hay cả trong công việc, anh cũng chưa từng hung dữ đối với người phụ nữ này.

Ly Ly nói không sai, anh không thể nào rời bỏ cô, tự tin của cô khiến cho anh thật mất mặt, thế nhưng cái sĩ diện này chỉ là bề ngoài, những năm gần đây, công việc thư kí của cô rất nhanh đã bắt kịp theo một tổng tài tài giỏi!

Nhưng mà, người anh cần là một thư kí tài giỏi chứ không phải là một người bạn gái, nếu là bạn gái, anh làm sao có thể để cho cô ở bên cạnh anh chứ? Từ trước đến nay, anh luôn là một người công tư phân mình, cho nên đối với Ly Ly, thái độ của anh vẫn luôn cách xa cô, để cô có thể làm một thư kí………….

“ Ly Ly…………” – Mộ Bạch nhìn thấy vẻ mặt của Ly Ly, anh theo bản năng mà cách ra rồi hòi: “ Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về…………”

Hỏi xong chuyện này, Mộ Bạch không khỏi cảm thấy xấu hổ mà đứng lên, quen cô đã lâu như vậy,anh dường như quả thật không biết một chút gì về người phụ nữ này, ngoại trừ công việc, anh còn không biết cô là hạng người gì, càng không biết nhà cô ở đâu, một ông chủ như anh thật thất bại.

Ly Ly vẫn đang ngủ ngon lành, làm sao có thể nghe thấy câu hỏi của Mộ Bạch!

Mộ Bạch không còn cách nào khác đành phải lái xe về nhà mình.

Dáng vẻ của phụ nữ say rượu, Mộ Bạch không phải chưa từng thấy qua,  nhưng mà anh vẫn chưa thấy qua phụ nữ nào say đến nỗi không còn biết trời đất gì hết.

Ôm một người phụ nữ say rượu về nhà đúng là không có vấn đề gì lớn lao, dù sao thì biệt thự của anh nằm ở khu vực ngoại thành và cũng chẳng ai ở cùng anh, nên bây giờ anh mới phải tự mình phục vụ người phụ nữ đang say mèm này.

Vốn là Mộ Bạch muốn đem Ly Ly  trực tiếp ôm vào phòng ngủ, đặt cô lên giường rồi quay bước rời đi, nhưng khi nhìn thấy toàn thân cô bẩn thỉu và hôi , còn là một mùi hôi, chua thối, đem cô vất trên giường đúng là bớt phiền phức hơn, thế nhưng đây là phòng ngủ của anh cũng không phải là chuồng lợn!

Càng nghĩ càng nhức đầu, Mộ Bạch vừa ôm Ly Ly vừa suy nghĩ thật lâu, cuối cùng đành phải ôm nhà vào phòng tắm, Anh đem Ly Ly đặt vào trong bồn tắm lớn. Suy nghĩ cả buổi, dứt khoát hay là để cho cô ngủ ở phòng tắm là xong, dù sao thì anh cũng không phải là người thương hoa tiếc ngọc.

Nhưng là…………..

Nhìn bộ dáng Ly Ly bây giờ, khắp người thì dơ bẩn, tóc ướt nhẹp, toàn thân lại toàn một mùi hôi thối, nằm trong cái bồn tắm lớn……….cảm giác như thân của cô trở nên lạnh như băng, cô đem thân thể cuộn tròn lại, lại mê sảng nói nhỏ, làm cho anh nghe không rõ lời của cô.

Mộ Bạch ngồi xuống bên cạnh bồn tắm, nhìn cô một lúc lâu, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười, nhìn Ly Ly như vậy, mặc dù thân thể có hôi thối, nhưng dáng vẻ đáng đẹp đẽ lại được thể hiện rõ ràng, trên khuôn mặt trắng trẻo có một chút hồng, trông giống như một quả táo!

Mộ Bạch nhịn không được, giơ tay nhéo một cái.

Ly Ly khẽ caumày, bĩu môi nói thầm: “ Đừng làm rộn, Kiều Vi.”

Tay của Mộ Bạch trở nên cứng đờ, dừng lại ở không trung…” Kiếu Vi……….”

Anh giờ phút này quả thật không biết Ly Ly nằm mơ đến cảnh tượng gì, Mộ Bạch phỏng đoán, có lẽ Ly Ly nằm mơ thấy Kiều Vi, anh nghĩ vậy liền buộc miệng hỏi:
–    “ Kiều Vi đang ở đâu?”

Ly Ly đang rất đấu tranh trong giấc mơ của mình, chân mày càng ngày càng nhăn lại,  giống như là nghĩ tới chuyện gì không tốt, ngay cả thanh âm mê sảng lại càng lớn tiếng:
–    “ Kiều Vi, cậu quả thật là một nữ nhân tàn nhẫn, mình rất hận cậu! “
–    “ Cậu ……….. Kiều Vi…………….”

Mộ Bạch nghiêng thân thể mình tới trước mặt Ly Ly, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, ôn nhu hỏi: – “ Ngoan, Ly Ly, nói cho tôi biết, Kiều Vi ở đâu?”

Ly Ly nhìn thấy bộ dáng ôn nhu của Mộ Bạch, trước nay anh ấy không bao giờ đối với cô như thế, thanh âm cùa Mộ Bạch đã khắc sâu vào trong đáy lòng của cô. Người đàn ông mà mình yêu tự nhiên nói chuyện ôn nhu với mình, Ly Ly đương nhiên là chưa thể thích ứng được, cho dù là trong mộng, thế nhưng lại một mực nói rằng:
–    “ Kiều Vi không đáng để anh phải yêu, tôi mới đáng để cho anh yêu………”

Mộ Bạch không lấy được câu trả lời mà mình muốn, ánh mắt liền phát lạnh, chợt đứng lên cầm lấy vòi hoa sen, mở nước một phen, dóng nước lạnh liền hướng xuống phía Ly Ly mà lao xuống.

“ A………”- Ly Ly bị dòng nước làm cho lạnh đến phát run, lần đầu co thành một cục trong bồn tắm, hàm răng lạnh đến phát run, chính là nước càng ngày càng nhiều làm cho đầu tóc và quần áo của cô cũng ướt nhẹp.

Toàn thân ướt đẫm, tiếng sợ hãi của cô ngày càng lớn, cuối cùng dòng nước lạnh cũng phá tan giấc mơ của cô,  cô mở cặp mắt ướt nhẹp, cố gắng đứng lên, bây giờ cô quả thật không nhìn thấy rõ người đối diện là ai? Cô theo bản năng ôm lấy hai cánh tay, dòng nước lạnh trên đầu vẫn không ngừng dội xuống, dội vào trong mắt, trước mắt cô giống như có một Thuỷ Liên Động.

“ Anh là ai?”

Một câu nói kia làm cho Mộ Bạch tức đến nghẹn lời.

Anh mặt lạnh tắt đi vòi nước, lại đi đến gần Ly Ly, hừ nhẹ :
–    “ Nói thử xem, tôi là ai?”

Ly Ly lấy tay lau đi dòng nước đang chảy trên mặt, khi nhìn thấy rõ người đàn ông trước mắt, liền thất kinh, việc này thật kiến cho cô kinh ngạc , cô “ Hắt xì.” Sau đó nhàn nhạt nói tiếp:
–    “ Tại sao lại là anh?”

Mộ Bạch không nghĩ tới lời nói của Ly Ly vẫn rất bình thản, anh nhíu mi, rồi ngồi xuống bên cạnh buồng tắm, dựa vào tường, lười biếng nói:
–    “ Cuối cùng thì cô cũng tỉnh”

–    “ Đây không phải là nhà của tôi.”

–    Làm sao cô biết đây không phải nhà của cô, xem ra cô đã thanh tỉnh rất nhiều.