TỔNG TÀI LÊN GIƯỜNG ĐI! – Chương 15


86467

 

Ly Ly quay lại nhìn Mộ Bạch một cái, sắc mặt của anh bây giờ còn khó coi hơn lúc nãy, lần này Ly Ly  cũng không nghĩ ra là anh đang suy nghĩ cái gì…………..Được rồi, ông chủ phân phó, không thể không tuân theo, Ly Ly từ từ bước đến đối diện với Mộ Bạch, hai người chỉ cách nhau một cái bàn, ánh mắt cong lên lấy lòng nói:
–    “ A……….Cảm ơn anh đã đưa bộ đồ này cho tôi, rất vừa người”

Mộ Bạch nhíu mi, quét mắt từ trên xuống dưới một lần: “ Sai của em nhỏ như thế nào , tôi biết rất rõ.”

Nghe vậy, Ly Ly chợt đỏ mặt lên, giọng nói có chút mơ hồ, cà lăm nói:
–    “ Cái đó………………..tôi đi pha cho ngài một ly cà phê.”

Trước khi Ly Ly quay bước rời đi thì Mộ Bạch lên tiếng:
–    “ Em chính xác đến để đi làm?”
–     “ Anh muốn đuổi tôi?” – Khuôn mặt Ly Ly trắng bệch.

Mộ Bạch không nói gì mà liếc cô một cái: “ Ý tôi là thân thể của em chưa tốt? Có cần nghỉ ngơi thêm hai ngày?”

“………….”- Hốc mắt Ly Ly liền có chút ẩm ướt, không nghĩ tới Mộ Bạch sẽ quan tâm đến cô, từ trước đến nay cô chưa từng thấy anh đối với cô ôn nhu như vậy, quả thật có chút không quen.

Mộ Bạch nhìn bộ dáng Ly Ly như muốn khóc, tâm của anh liền bị bóp chặt, cau mày nhìn cô, lạnh giọng hỏi:
–    “ Có phải hay không có chỗ nào không thoải má? Vậy ngay lập tức đi về nhà………..”
–    “ KHông , KHông, Không có”- Ly Ly đâu chịu trở về nữa, cô sợ bộ dáng đa sầu đa cảm này sẽ làm cho Mộ Bạch chán ghét cô liền vội vàng xua tay.
–    “ Tôi thật sự rất khỏe mạnh, thật sự có thể đánh chết một con bò.”

Mộ Bạch bất thình lình cười khẽ rồi đứng lên:
–    “ Tôi xem là em có thể chết ngay nếu như đấu với bò.”

Nụ cười nay, khiến cho Ly Ly trở nên ngây người.

Cái này gọi là nghiêng nước nghiêng thành sao? Vì để người đàn ông này cười với mình, cô đã phải chờ đợi suốt năm năm! Ly Ly vội vàng cúi đầu hít mũi một cái, thanh âm có chút mơ hồ mà nói:
–    “ Tôi trước tiên……….đi pha ly cà phê cho ngài.”

Lần này , Ly Ly không để Mộ Bạch nói thêm cái gì nữa,  hốt hoảng mà chạy ra ngoài cửa.

Mộ Bạch rốt cục là nghĩ như thế nào?

Hiện tại Ly Ly quả thật không dám nói mình hiểu rõ Mộ Bạch, chẳng hạn như bây giờ, cô hoàn toàn không nghĩ ra , Mộ Bạch lại để cho cô làm việc trong phòng của tổng tài, rốt cuộc là vì cái gì? Ở cùng phòng làm việc với người đàn ông mà cô yêu, làm sao cô có thể chuyên tâm làm việc được đây?

Khuôn mặt kia thực sự họa thủy, cúi đầu nhìn đống tài liệu, nam nhân kia quả thật có sức hấp dẫn rất lớn, mỗi lần nhìn Mộ Bạch, lòng cô như rớt xuống đáy cốc, lại không ngừng mà nhảy loạn.

Hơn nữa sau khi bọn họ gặp  nhau, người đàn ông này dường như không nhớ rõ về chuyện đêm đó, hơn nữa giống như đổi tính, đối với cô hết sức ôn nhu……..Thần à, Mộ Bạch là một nam nhân lãnh khốc, thoáng chốc lại trở nên ôn nhu, thật làm cho cô có chút không tiêu hóa được. Cô thà anh gào , thét với cô, chửi mắng cô, không cho cô ở gần anh,  dù sao cũng sống dễ chịu hơn………Hiện tại nhìn bộ dạng của anh…Khẩu phật tâm xà.

Ly Ly à Ly Ly, cô rốt cuộc đang làm cái gì, tại sao lại đổi ngược hết rồi?

Mộ Bạch đối tốt với cô, không phải cô nên cảm thấy dễ chịu sao?

Trong lòng Ly Ly tự mắng chính bản thân mình,  rõ ràng cô yêu anh, tại sao bây giờ lại mất đi tự tin thế này,  **** không phải chỉ mới bắt đầu thôi sao? Cô cần kiên trì nổ lực mới phải?

Quyết định xong, Ly ly hít vào một hơi, lần thứ 18 liếc mắt nhìn Mộ Bạch, lén lén lút lút đi đến trước bàn làm việc của anh.

Mộ Bạch rất là chăm chú coi tài liệu, nhưng mà Ly Ly còn có chút lí trí, cô phát hiện Mộ Bạch đã xem xấp văn kiện này đã hơn nửa giờ rồi nhưng vẫn chưa có lật sang trang.

Anh tựa hồ rất nghiêm túc, khóe môi nhếch lên cười một chút, không ngẩng đầu mà tiếp tục xem văn kiện, bên tai có một thanh âm va chạm nhau, chỉ nghe thấy Ly Ly kêu anh một tiếng, anh ngẩng đầu lên, sững sờ tại chỗ ngồi.

Cuối cùng , khóe miệng Mộ Bạch có chút co rút, thanh âm trầm thấp nói:
–    “Ly Ly……………..”

Ly Ly mập mờ cười một tiếng, một phen rút văn kiện trong tay anh ra, ngồi lên bàn làm việc của anh, để lộ ra bắp đùi trắng noãn, một tay đùa giỡn tóc, một tay kia chống eo , hướng về phía Mộ Bạch bắn điện, nũng nịu hô: “ Mộ Bạch”

Lần này, không chỉ khóe miệng mà ngay cả khóe mắt của anh cũng có chút co rút:
-“ Ly Ly , em ở đây làm gì? Trong mắt em có cát?”

“ ……………”- Ly Ly thầm nghĩ: Bản thân mình quả thật không thích hợp với bộ dáng hiện giờ, cứ cho là thẳng đến Bá Vương Ngạnh thượng cung đi!

Cô mộ phen nắm lấy cà vạt của Mộ Bạch kéo đến trước mặt mình, khoảng cách chỉ khoảng vài milimet, môi của cô lướt nhẹ qua cánh môi lạnh như băng của anh, thở ra hơi nóng:
-“ Anh…………..”
Ly Ly cũng thực không biết mình đang chuẩn bị làm cái gì?

Cô ấp úng cả buổi : “ Anh”- cũng không nói ra cái nguyên do nào.

“ Anh cái gi?”- Mộ Bạch buồn cười hỏi.

“ Anh, cái đó…………………có đói bụng không?”

Mộ Bạch nhíu mi, khóe miệng cười càng sâu: “ Cái vấn đề này rất khó trả lời, em hỏi tôi có đói không……………”
Anh thừa dịp Ly Ly còn đang ngây người, đột nhiên đem cô ôm đến trên đùi
-“ Vậy thì em có muốn hỏi tôi một địa phương không an phận…?”

Khi Ly Ly ngồi giữa hai chân của Mộ Bạch, cảm giác được có một vật cứng, cô bị dọa sợ đến mức không dám nói tiếng nào. Cô nghĩ muốn nhảy ra khỏi người anh.

Ai ngờ phản ứng của Mộ Bạch nhanh hơn, chặt chẽ ôm hông của cô, để cho cô không thể động đậy:
–    “ Em còn lộn xộn, tôi không bảo đảm kế tiếp tôi sẽ làm ra cái loại sự tình gì?”

Lần này, Ly Ly rất hiểu, Mộ Bạch sẽ một lần nữa trêu chọc cô, cô làm sao có thể khoanh tay chờ chết? Không chống lại Mộ Bạch, cô không phải là Ly Ly!