TỔNG TÀI LÊN GIƯỜNG ĐI!- Chương 28


a671

 

Năm tháng sau.

Trong phòng họp của tập đoàn Cố thị.

Cảnh tượng không khác gì mấy tháng trước,  tập đoàn Cố thị và tập đoàn Trần thị cũng vừa kết thúc dự án hợp tác này, tất cả đều thành công tốt đẹp. Hội nghị vừa kết thúc, trong phòng vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Bất quá người thay mặt tập đoàn Trần thị là Tân Lương, anh ta đã đảm nhiệm chức vụ tổng tài , cho nên hiện tại hẳn là phải gọi anh là Trần tổng tài.

Mộ Bạch chủ động đứng lên bắt tay anh ta:
–    “ Trần tổng tài, lần hợp tác lần này của chúng ta rất vui vẻ, hi vọng lần sau chúng ta có thể tiếp tục hợp tác.”

Tân Lương cười cười, nụ cười của anh vẫn như vậy, bất quá trải qua bao nhiêu tháng đã có nhiều kinh nghiệm hơn, trở thành một nam nhân có mị lực nhiều hơn:
–    “ Cố tổng tài, lần sau nhất định chúng ta sẽ có dịp hợp tác “

– “ Hai đại nam nhân các anh a, lời xã giao ít nói một chút, người khác nhìn vào sẽ hiểu lầm .”
Ly Ly cố gắng đỡ cái bụng phình to đi tới.

Hai người đàn ông nhìn nhau cười một tiếng, sau đó đồng thời lấy tay sờ sờ cái mũi.

Kề từ khi hai người cùng nhau tính kế Ly Ly , tổ chức đám cưới ở sân bay, Tân Lương cùng Mộ Bạch đã trở thành bạn tốt.Bất quá mỗi lần nhìn thấy Tân Lương, Ly Ly lại rất ghét, tuy là anh ta muốn tác hợp hai người bọn họ cũng không được lừa cô nha!

Cho nên Tân Lương cảm thấy rằng, không nên thường xuyên làm người tốt nhiều quá a.

–    “ Cái gì? Ly Ly ,Chua trai cay gái, không chừng thai này của em chính là một đứa con trai!”- Trần Tân Lương cười, tỏ ý lấy lòng.

Mộ Bạch lạnh nhạt nhìn anh ta :
–    “ Tránh ra, Ly Ly cùng anh thân thiết như vậy sao?”

–    “ Mộ Bạch, dẫu sao tôi cũng đã giúp anh lừa Ly Ly và dẫn cô ấy đến sân bay , anh không cảm ơn thì thôi lại còn nổi máu ghen, hai người quả nhiên là vợ chồng đều thích ăn dấm chua.”

–    “ Tốt lắm, hai người các anh thật ầm ĩ, để cho người khác nhìn vào sẽ cười chê”
Ly Ly kéo cánh tay lão công của mình, hướng về phía Tân Lương nói:
–    “ Tân Lương, anh cũng đã già, có phải hay không nên tìm bạn đời a.”

–    “ Em nói gì vậy a? Còn chưa làm mẹ đã muốn làm bà mai sao?” – Tân Lương trốn tránh cô.

–    “ Lão công………………………….”- Ly Ly bỗng nhiên làm nũng

–    “ Chúng ta đem Kiều Vi giới thiệu cho Tân Lương có được hay không?”

Mộ Bạch nhíu mi, nhìn thấy ánh mắt uy hiếp của Ly Ly, không hề nghĩ ngợi, lập tức tán thành:
–    “ Ý kiến hay.”

-“ Cái gì? Kiều Vi? Cô ấy không phải cùng người đàn ông tên Ngô Hữu Bình sang Pháp sao?”

–    “ Đừng nhắc đến Ngô Hữu Bình! Đó chỉ là một nam nhân cặn bã! Cầm năm trăm vạn kia, chẳng những không quyên góp từ thiện, còn cho rằng Kiều Vi và Mộ Bạch tơ tình chưa dứt! Kiều Vi đã quay về Đài Bắc, dù sao anh cũng đang không có ai, tiếp nhận cô ấy cũng không có vấn đề.” – Ly Ly hùng hồn nói.

–    “ Đùa gí thế? Tôi còn có việc, đi trước nha.”

Tân Lương ở cùng Ly Ly vài ngày, sao lại không hiểu suy nghĩ của cô. Nữ nhân này nhất định đang sầu muộn nha. Kiều Vi trở về, nguy cơ của cô ấy đã đến nha.

Mộ Bạch thấy Tân Lương bước đi, thở dài nói:
–    “ Vợ yêu, em thật sự không có lòng tin với anh sao? Chúng ta đã kết hôn, em vẫn còn suy nghĩ đến Kiều Vi.”

Ly Ly lắc đầu:
–    “ Mộ Bạch, em đã sớm không còn hận Kiều Vi. Em hi vọng cô ấy sẽ hạnh phúc. Cố ấy quay về, nhìn thấy chúng ta ở chung một chỗ, cô ấy sẽ rất cô đơn, khổ sở. Dù sao Tân Lương cũng không tồi, nếu như hai người họ ở chung một chỗ, Kiều Vi có lẽ sẽ hạnh phúc.”

Mộ Bạch ôm lấy thắt lưng vợ, vuốt bụng cô, thân mật mà nói:
–    “ Đừng suy nghĩ nhiều, Kiều Vi tự nhiên có chủ đích, nhiệm vụ của chúng ta bây giờ, chính là chờ cho tiểu bảo bảo ra đời……………….”

–    “ Em thấy kì lạ nha, tại sao em lại có tiểu bảo bảo?”

Ly Ly nghĩ cái vấn đề này cũng đã lâu rồi, khi phát hiện mình mang thai , cô đã nghi ngờ. Vẫn là do Mộ Bạch nhắc nhở, cô mới biết bản thân mình đã mấy tháng chưa có “ Đại dị mụ.” Kết quả đến bệnh viện kiểm tra thì cô đã mang thai chừng bốn tháng.

Mặc dủ Mộ Bạch muốn cô ở nhà để dưỡng thai nhưng mà cô làm sao có thể an tâm được, nhất là vào giai đoạn quan trọng nhất của dự án hợp tác với tập đoàn Trần thị! Cho nên dù bụng có phình to, cô cũng cố gắng mà hoàn thành việc.

Hiện tại dự án hoàn thành, cổ phiếu Tập đoàn Cố thị cũng tăng , cô có thể an tâm mà sinh con được rồi.

Khoé miệng Mộ Bạch có chút co rút, buồn cười nói:
–    “ Đương nhiên là do anh mầm mống nha.”

Nhưng là đứa trẻ đã tám tháng, lúc đầu ở chung một chỗ  không phải anh đã cho em uống thuốc tránh thai sao? Chẳng lẽ thuốc quá hạn?

–    “ Anh lúc nào cho em uống thuốc”

–    “ Sáng ngày thứ hai…………………..”

–    “ A” – Mộ Bạch vỗ một cái, cười cười nói:

–    “ Đó là vitamin! Lúc đó em bị sốt, đương nhiên phải uống nha.”

Ly Ly bừng tỉnh: – “ Thì ra là thế!”
Trong lòng đã có đáp án, cô kích động quay sang ôm Mộ Bạch, ai biết rằng chân cô bỗng nhiên đau, bụng cũng trở nên đau hơn:

–    “ Mộ Bạch! Đau, đau bụng.”

Mộ Bạch bị doạ cho toàn thân đổ mồ hôi lạnh, anh tỉnh táo lại, ôm Ly Ly ngồi xuống ghế, nhanh chóng gọi người đến nâng Ly Ly đi. Anh vốn không đồng ý để Ly Ly mang thai mà đi làm, nhưng mà anh quả thực không thể xoay chuyển được cô, cho nên đã chuẩn bị tất cả, chỉ sợ có chuyện gì vạn nhất xảy ra.

Lại không nghĩ rằng, thật đúng là………………..tập đoàn Cố thị đã sớm chuẩn bị xe dành cho phụ nữ mang thai, nhân viên nhanh chóng đem cô xuống dưới lầu, hướng về phía bệnh viện mà đến.

Phòng cùng bác sĩ tất cả đều đã chuẩn bị xong, Ly Ly vừa tới, liền trực tiếp đẩy vào phòng mổ.

Mộ Bạch quanh quẩn đứng một chỗ, lo lắng sốt ruột đi tới đi lui, mới có tám tháng, như thế nào lại đau bụng?

Chỉ chốc lát sau, một bác sĩ từ trong phòng sinh bước ra, tiến về phía Mộ Bạch và nói:
–    “ Cố tiên sinh, vợ của ngài sinh non, có lẽ là do áp lực công việc vàsuy nghĩ quá nhiều, hiện tại có chút khó sinh.”

–    “ KHó sinh? Rất nguy hiểm sao? Mặc kệ dù thế nào, cũng phải cứu được vợ tôi.”

–    “ Cố tiên sinh, ngài yên tâm, chúng tôi có thể giải phẫu ngay bây giờ, thế nhưng vợ ngài nhất định muốn sinh đứa bé ra.”

–    “ Không cần nghe lời cô ấy, tôi mới là chủ gia đình, nhanh chóng giải phẫu, chỉ cần cô ấy được bình an.”

Có lẽ bác sĩ cũng gặp nhiều trường hợp như vậy, liền bình tĩnh mà nói:
–    “ Được, Cố tiên sinh, ngài không cần lo lắng quá, tất cả đã có chúng tôi.”

Mộ Bạch không thể nào mà không lo lắng được, thanh âm  gào thét của Ly Ly trong phòng sinh lúc nào cũng văng vẳng bên tai anh .Ly Ly vào phòng  mổ lúc mười giờ trưa, hiện tại cũng đã bốn giờ, vẫn còn chưa xong.

Cái này không chỉ là thân thể của Ly Ly , đối với Mộ Bạch ngay cả thể xác lẫn tinh thần cũng bị hành hạ.

Ngoài phòng sinh, Mộ Bạch cũng tàn phá rất nhiều nha.

Trong thời gian này, Tân Lương có đến một lần, vốn là muốn đến nhìn con gái nuôi, ai ngờ đợi hơn một giờ Ly Ly vẫn chưa có sinh.

Anh cũng không biết an ủi Mộ Bạch như thế nào,nhìn bộ dáng của anh ta, so với anh còn lo lắng và sốt ruột hơn nhiều.

Vì không muốn không khí ngột ngạt , anh rời đi trước. Vừa rời đi liền gặp Kiều Vi, anh không nói lời nào liền kéo cô ra ngoài.

Tân Lương nghĩ, hiện tại Kiều Vi đến sẽ thêm phiền phức, anh vẫn là nên mang theo cái tai hoạ này đi.

Lại qua hai tiếng đồng hồ, ngoài trời cũng đã chập choạng tối, Ly Ly vẫn chưa có sinh ra, Mộ Bạch giống như kiến ngồi lên chảo lửa, đã sớm đứng ngồi không yên.

Ly Ly nhất quyết không muốn giải phẫu.

Sản phụ không muốn, bác sĩ cũng không thể không đồng ý.

Cuối cùng, Mộ Bạch bắt được một bác sĩ đang tiến vào phòng:
–    “ Tôi muốn vào trong cùng vợ tôi, có lẽ mọi việc sẽ thuận lợi hơn.”

Bác sĩ cũng không phản đối, kêu một y tá lấy bộ quần áo cho anh thay, sau đó liền tiến vào phòng.

Trong phòng cũng chỉ còn một bác sĩ và hai y tá.

Mộ Bạch đến bên cạnh Ly Ly, âu yếm nhìn vợ yêu của mình, anh nhẹ nhàng lên tiếng:
–    “ Ly Ly, là anh đây.”

Mí mắt Ly Ly run lên, khoé miệng cười cười:
–    “ Mộ Bạch…………..em muốn sinh.”

-“ Được, anh đang ở bên cạnh em, hai chúng ta cùng nhau cố gắng!”

Bác sĩ đã rất mệt mỏi, vừa thấy Ly Ly có chút tinh thần, vội vã khuyến khích:
–    “ Vậy thì cố gắng! Hãy dùng sức! Chỉ cần qua được ải này, đứa bé sẽ thuận lợi sinh ra.”

Ly Ly cau mày, cắn răng, sử dụng hết khí lực của mình, “ A”

Bác sĩ vui mừng:
–    “ Cứ như vậy, cứ như vậy, rất nhanh có thể nhìn thấy đứa bé.”

–    “ A” – Ly Ly bắt lấy cánh tay của Mộ Bạch, móng tay đâm sâu vào trong da thịt của anh.

–    “ Ly Ly, cố lên! Anh ở đây!”

–    “ A…………..”

–    “ Tiếp tục cố gắng, đã nhìn thấy đầu đứa bé.”

–    “ Đầu ra, Ly Ly , tiếp tục.”

–    “ A…………..A……………………..”

–    “ Oa Oa Oa……..”- Tiếng khóc của một đứa bé vang lên.

Bác sĩ vui mừng, dùng tấm khăn quấn quanh người đứa nhỏ:
–    “ Cố tiên sinh, chúc mừng ngài, là con trai.”

Thế nhưng Mộ Bạch ngay một cái cũng không liếc nhìn, cầm lấy cánh tay Ly Ly , ra sức lay:
–    “ Ly Ly , Ly Ly! Em mau tỉnh, em không được…………………Ly Ly, Ly Ly!”

Mộ Bạch hoảng sợ giống như một đứa bé, anh bỗng nhiên cảm thấy cả thế giới dường như an tĩnh, trong mắt anh chỉ còn có Ly Ly, khuôn mặt cô tái nhợt, không một chút động đậy. Tim của anh dường như ngừng đập, anh không thể tin được, Ly Ly cứ như vậy mà rời khỏi anh sao?

–    “ LY Ly ! Mau mở mắt nhìn anh! Chúng ta còn có con! KHông cần, KHông cần……………….rời khỏi anh.”

–    “ Cố tiên sinh………………”-  Bác sĩ kéo cánh tay anh

–    “ Ngài đừng như vậy, vợ của ngài………………..”

–    “ KHông, cô ấy không có chết, Ly Ly em mau tỉnh dậy.”

–    “ Cố tiên sinh……………”- Bác sĩ thở dài.

Mộ Bạch nhanh chóng nổi giận lôi đình, bỗng nhiên một thanh âm yếu ớt vang lên:
–    “ Mộ Bạch, anh thật ồn ào!”

–    “ Ly Ly” – Mộ Bạch vui mừng nhìn cô, Nhịp tim cũng khôi phục lại bình thường, , sắc mặt cũng tươi cười hơn.

–    “ Cố tiên sinh, vợ của ngài chẳng qua là mệt mỏi mà thiếp đi thôi.”

–    “ Tôi đưa đứa bé đi kiểm tra trước, lát nữa sẽ mang sang phòng cho ngài.”

–    “ Mộ Bạch…………….sao anh lại khóc?”- Ly Ly sờ lên khuôn mặt của Mộ Bạch.

Mộ bạch kéo tay của Ly Ly, hôn lên:
–    “ Ly Ly, khổ cực cho em! Em quả thực rất vĩ đại, anh rất yêu em.”

–    “ Em cũng yêu anh! Vì anh, cho dù trả giá nhiều hơn nữa, em cũng cam lòng! Em còn muốn vì anh sinh ra đứa thứ hai, thứ ba…………….sinh một đội bóng có được không?”

–    “ Không cần!”- Mộ bạch từ chối

–    “ Anh không muốn nhìn em đau đớn như vậy nữa, sinh nhiều như vậy để làm gì? Đều là dành tình yêu của em dành cho anh! Anh chỉ cần em thôi, em là tất cả của anh, là thế giới của anh.”

Ly Ly nhếch miệng cười, chậm rãi nhắm mắt, cô bây giờ thực sự rất mệt mỏi.

Chuẩn bị thiếp đi, cô cũng không quên nói:
–    “ Mộ Bạch, anh chính là sinh mạng của em………………….”

    ~ HOÀN~