Tổng tài lên giường đi!-Chương 3


19

 

Đáy lòng run rẩy của Quý Ly Ly đến cùng cũng tan biến sau lời nói đó, Cố Mộ Bạch nhíu mày, không nghĩ tới người phụ nữ này lại có thể vì yêu mà cố chấp như vậy. Có lẽ là anh đã sai lầm, không nên đem một quả bom có thể tuỳ lúc bùng nổ đặt ngay bên cạnh mình .
 
         “ Cô hãy từ bỏ đi.” , nói xong Cố Mộ bạch bỏ Quý Ly Ly lại trong bữa tiệc đối diện với đủ loại ánh mắt của mọi người mà bước ra cửa chính.

        “Phanh” – Cửa chính cũng bị anh làm cho chấn động , Quý Ly Ly hoảng hốt, thiếu chút nữa đã té ngã, may nhờ có một bàn tay của ai đó đỡ bả vai của cô “Quý Ly Ly, hãy cẩn thận.”

       Trong thanh âm kia có lộ ra một chút quan tâm, nghe rất ôn nhu, giống như một dòng ấm áp chậm rãi chảy vào lòng của Quý Ly Ly,cô ngẩn đầu lên, ngẩn người , bây giờ cô mới biết người đó là ai.

     Trần Tân Lương, con trai của Trần Xương Kiệt, giữ chức vị quản lí ở tập đoàn Trần thị, lần hợp tác dự án này, Trần Xương Kiệt đã giao toàn bộ toàn bộ cho anh ta, sau này cũng sẽ không tránh khỏi việc qua lại với nhau.

       -“ Cảm ơn anh, Trần quản lí, tôi không sao.”

     Trần Tân Lương cười nhạt-“ Ta có thể vinh hạnh mời cô cùng khiêu vũ một bản không?”

     Bữa tiệc vẫn tiếp tục, Quý Ly Ly chậm rãi hít một hơi, vẫn còn nhiều người đang chờ cô chào hỏi mà! Cô vẫn là nên làm tròn bổn phận của một thư kí, cho dù không phải vì Cố Mộ Bạch, cô cũng yêu thích công việc này nhiệt tình, những người ở ngoài kia, họ đều có chức, có quyền, cô cũng chẳng phải là không phân biệt được công và tư, chẳng qua hôm nay là một ngày đặc biệt.

      Cố Mộ Bạch cho dù tìm ra được Kiều Vi, cô ấy cũng sẽ không nói ra sự thật, trong chuyện này hãy cứ để cô đóng vai kẻ xấu , nếu đã muốn đi bước này, cô nhất định không được chùn bước.

      Kẻ xấu mà, không cần học cũng biết, chưa ăn thịt heo cũng chưa thấy heo chạy sao!

      Xem ra, số mệnh của cô nhất định là nữ vai phụ bất hạnh rồi.

   Quý Ly Ly ổn định tinh thần, khuôn mặt tái nhợt cũng tươi tỉnh lên không ít, cô cúi đầu mỉm cười.

     Hơn nữa , ngoài ra cô không những phải diễn một vai nữ phụ xấu xa mà còn phải làm một thư kí đúng với chức vụ của mình.

       Cố Mộ Bạch không nói lời nào mà đi về, để cho cô một mình tiếp xúc với khuôn mặt dò xét, tuy nhiên thật tốt là Quý Ly Ly rầt giỏi giao tiếp, khuôn mặt mỉm cười, cùng khiêu vũ vài bản với người của tập đoàn Trần thị, cô đi theo Trần Tân Lương đến gặp những người có chức quyền cao ở tập đoàn Trần thị để chào hỏi, tuỳ ý tháo bỏ đi bộ dạng khó chịu khi lừa gạt Cố Mộ Bạch khiến cho mọi người cũng không chú ý đến nữa.

      Dù sao bữa tiệc này vẫn chưa là bữa tiệc chính thức, về hai trập đoàn Cố thị và Trần thị mà nói, lần này cũng chỉ là mở màn cho dự án hợp tác lần này, lần tới sẽ là một trận đấu ác liệt . Đối với Quý Ly Ly mà nói, dự án này là một việc lớn, nhưng còn một việc lớn hơn nữa là mai kia như thế nào để cô có thể đối mặt với Cố Mộ bạch.
    Thật là buổi tối đầy ưu phiền!!!

    Quý Ly Ly không nhớ mình đã uống hết bao nhiêu ly, đi đi lại lại trong đám người hết bao nhiêu vòng, khuôn mặt tươi cười có chút khó khăn, dường như Trần Tân Lương vẫn luôn để ý và đi theo bên cạnh nàng, thậm chí là anh vẫn phải đích thân đưa cô về nhà.

    Một đêm này, cô ngủ không được bình thản , cô nằm mơ thấy rất nhiều truyện, đó là khi cô cùng Kiều Vi vẫn học ở trường đại học.
      Thời gian đó thật đẹp, đáng tiếc là đã không còn nữa.

     Buổi sáng, Quý Ly Ly không nhớ rõ những chuyện tối qua cho lắm, chỉ nhớ rõ cô cùng Cố Mộ Bạch hôn nhau… khuôn mặt của anh lạnh lùng, lời nói lạnh nhạt, làm cho lòng cô như muốn đóng băng.

       Quý Ly Ly ở trên giường lặng lẽ thở dài, hôm nay, nhìn bộ dáng thở dài tuyệt vọng, ngay cả cô cũng thấy có chút xa lạ. Trong lòng có chút buồn bực, chỉ có thể tự mình cố gắng đứng dậy.
Cô đi đến chỗ cái gương được đặt ở trong phòng ngủ, do hậu quả của rượu, mà vẻ mặt của cô đã trở nên hốc hác, tiều tụy, nhìn thật không giống Quý thư kí trước kia chút nào. Quý Ly Ly mở tủ quần áo, một hàng quần áo hiện ra, tất cả đều là nhữnng bộ đồ để đi làm, chỉ có ba loại màu duy nhất: đen, trắng và xám . Bầu không khí yên tĩnh, cô nhìn khuôn mặt của mình ở trước gương, đừng nói là Cố Mộ Bạch ngay cả những người xung quanh đều có thể bị khuôn mặt của cô hù doạ.

      Nếu đã quyết định theo đuổi Cố Mộ Bạch, như thế nào cũng phải chỉnh sửa bộ dáng một chút. Bất kể cuối cùng kết cục sẽ như thế nào, cô cũng đã cố gắng hết sức mình.
       Quý Ly Ly là một người nóng vội, nói thì sẽ làm,  cô tuỳ ý lấy một bộ mặc lên người , đeo giày cao gót đi ra ngoài.

         
     Một đêm không ngủ ngon ngoài cô ra còn có Cố Mộ Bạch, sau khi rời khỏi bữa tiệc, hắn vẫn luôn gọi điện cho Kiều Vi, anh gọi đến các nhà nghỉ thậm chí gọi cho cả bố mẹ của Kiều Vi, nhưng lại hoàn toàn không có tin tức gì!!! Trước kia, khi trong tình huống này, người thứ nhất Cố Mộ Bạch sẽ tìm là Quý Ly Ly, nhưng bây giờ chỉ sợ cho dù cô ta biết rõ cũng sẽ không chịu nói với mình.

     Cố Mộ Bạch đi tìm cả đêm, cả người đều mệt mỏi, không chịu nổi, anh cũng không lái xe về nhà mà chạy thẳng đến công ti, vào phòng làm việc nghỉ ngơi một chút.
    Trời rất nhanh đã sánh, ánh sáng từ bầu trời bao phủ khắp mọi nơi, xuyên thấu qua tấm kính , nhàn nhạt che phủ trên người Cố Mộ Bạch, sắc mặt của anh so với Quý Ly Ly cũng không khác mấy.

     Cố Mộ Bạch lạnh nhạt, nhắm mắt nằm nghỉ ngơi ở trên ghế. Quý Ly Ly đã bày tỏ rất chân thành, không những si mê mà còn rất ôn nhu, dịu dàng. Cô lấy chính bản thân mình để đánh cược chỉ mong rằng mình có được một vị trí nào đó trong lòng Cố Mộ Bạch.

       Chính xác mà nói, đây giống như là sự khiêu chiến, nhưng là trong đó có người sẽ bị tổn thương . Đối với Quý Ly Ly , anh nhất định phải có một lựa chọn, phải dùng một thái độ………Suy nghĩ , thần kinh mệt mỏi của Cố Mộ Bạch từ từ thanh tĩnh lại. Trong lúc anh đang suy nghĩ thì nghe được có tiếng bước chân ở bên ngoài.

      Cố Mộ Bạch mở mắt, liếc nhìn đồng hồ trên bàn, đã tới giờ làm việc , anh theo thói quen vươn tay lấy gói cà phê. Thường ngày vào lúc này, Quý Ly Ly sẽ đến công ti trước tiên và pha cho anh một ly cà phê đen. Những năm gần đây đều như vậy , thói quen này vẫn cứ tiếp tục, cơ hồ là anh đều đến sau khi cô pha xong. Chẳng qua khi Cố Mộ Bạch nhìn ra phía bên ngoài thì xác định vị trí trống không đã có người.

      Thói quen thật là một điều đáng sợ, nó có thể bất tri bất giác mà dung nhập vào cuộc sống của một người, nước chảy đá mòn, cho tới một ngày nào đó, thói quen này bị phá vỡ, sẽ làm cho lòng chúng ta cảm thấy trống trải.

      Trong nháy mắt, Cố Mộ Bạch có chút không thoải mái, nhưng mà anh chỉ liếc về phía vị trí bên cạnh, sau đó cố kìm nén mà thở dài, thanh âm trong trẻo lạnh lùng, đối với người bên ngoài, phân phó nói: -“ Quý thư kí, pha cho ta ly cà phê.”

      Anh có hơi chút mệt mỏi, tạm thời không muốn nghĩ đến những chuyện kia, ngoại trừ phụ nữ, anh còn có một đống việc khác cần giải quyết, chí ít hiện tại anh vẫn cần uống một ly cà phê do Quý Ly Ly pha. (~ anh này nghiền oy~)

       Một lúc sau có tiếng gõ cửa, Cố Mộ Bạch cúi đầu nhìn dự án hôm qua, cũng không ngẩng đầu lên, mà nói : “ Mời vào.”

    Ngoài cửa rất nhanh có người đi đến, đặt một ly cà pê trước bàn làm việc của hắn.

    “ Cảm ơn”- Cố Mộ Bạch cầm ly cà phê ngẩng đầu uống một ngụm , thiếu chút nữa là muốn phun ra ngoài :
-“ Như thế nào lại bỏ nhiều đường như thế, Quý thư kí chẳng lẽ cô…………… tại sao lại là cô?”

      Đứng trước mặt của Cố Mộ Bạch là trợ lý của Quý Ly Ly, cô bị doạ đến mức không dám thở mạnh , khuôn mặt đỏ bừng mà trả lời : “ Chị Quý vẫn còn chưa đi làm .”

      “không đi làm” – thanh âm của Cố Mộ Bạch có chút phẫn nộ
-“ Cô ấy có xin nghỉ chưa?”

“ Không, Không có……………………..”

        Người nào không biết Quý Ly Ly từ trước tới giờ chưa bao giờ đi làm muộn, thậm chí vào mấy năm trước khi cô vẫn là nhân viên, cô vẫn luôn đi làm và làm việc rất chuẩn mực, cô đã liên tục nhiều năm được tập đoàn Cố thị bầu chọn là một nhân viên gương mẫu.

     Khuôn mặt Cố Mộ Bạch đen lại, phất tay, ý bảo người trợ lí kia đem ly cà phê ra ngoài
“ Nhanh chóng làm lại cho tôi một ly cà phê không bỏ đường.”

   Cô như được ban đặc ân, vội vã cầm lấy ly cà phê đem ra ngoài, thầm nghĩ sắc mặt của tổng tài nhìn thật doạ người, giống như muốn ăn thịt người vậy. Cũng không biết chị Quý mấy năm nay như thế nào lại chịu được một người lạnh lùng hà khắc như vậy?

    “Ai”- Bây giờ cô có chút đồng cảm với chức vụ thư kí này của Quý Ly Ly.

    Một thanh âm thoải mái từ phía sau cô vang lên: “ Than thở cái gì?”

    Cô cầm lấy ly cà phê, lắc đầu mà nói:-“ Ta cảm thấy chị Quý thật đáng thương, mỗi ngày đều phải đối mặt với một người lạnh lùng,…chị ấy không sợ sao?”

     Người nọ dường như suy nghĩ một chút rồi mỉm cười trả lời
–    “ Tôi không sợ hãi, đó là do cô không nhìn thấy được mị lực của anh ta.”

        Cô ngẩng đầu lên, kinh ngạc há miệng, kêu to : “ Chị Quý, tóc của chị, quần áo của chị….!!! Chị, chị………………….”

        Cô mở miệng thật to, cô bây giờ không thể tin vào hai mắt của mình! Chỉ  vào một buổi sáng lại phát sinh nhiều việc kinh người như vậy, mặt trời mọc từ phía Tây lên sao???
        Đây đúng là Quý Ly Ly! Cái đó… một thư kí luôn luôn lạnh nhạt lại hà khắc…

      Bất quá đây không phải vấn đề, mái tóc dài của Quý Ly Ly được cắt bới đi , mái tóc mềm mại, áp sát vào khuôn mặt, nhìn vừa xinh đẹp lại đáng yêu. Cho tới bây giờ luôn nhìn thấy cô mặc những bộ đồng phục, chỉ có ba màu: trắng, đen và xám. Hôm nay lại mặc chiếc váy dài màu hồng nhạt, nụ cười của cô tung bay theo làn váy, cặp mắt kia phát sáng…

    -“ Như thế nào, không nhận ra tôi?” –Quý Ly Ly nói với tiểu trợ lí này, rồi nhận lấy cái ly trong tay cô ta: “ Vẫn là để tôi đi thay cô đem ly cà phê này cho người lạnh lùng, mặt đen kia.”

     Thấy Quý Ly Ly đã đi xa, tiểu trợ lì này mới phục hồi tinh thần , trong miệng vẫn lầm bầm nói nhỏ : “ Cũng chỉ có chị Quý biết được tổng tài thích gi…………….”