Tổng tài lên giường đi -Chương 6


5

 

Cuộc họp kéo dài đến 3 giờ. Trong thị trường thương nghiệp ngày nay thì trước tiên là phải tuyên truyền, đến giai đoạn giữa thì đưa vào kinh doanh và cuối cùng là thời kì cuối của cuộc hợp tác, mỗi một chi tiết đều phải được bàn bạc rõ ràng.

     Vào những năm gần đây kinh tế địa ốc thay đổi nhanh chóng, mỗi bước thực hiện kế hoạch đều đòi hỏi sự cẩn thận. Hợp tác là một quá trình cùng nhau đảm nhận những nguy hiểm nhưng một khi hoàn thành tốt dự án thì cả đôi bên đều có lợi.

     Trần Xương Kiệt biểu hiện rất rõ ràng, vì muốn đào tạo con trai của mình, ông đã rút khỏi dự án này mà giao tất cả cho Trần Tân Lương phụ trách.
      Việc hợp tác quan trọng như thế này, nếu như đã gia cho Trần Tân Lương thì khỏi nói cũng biết , anh ta nhất định sẽ người thừa kế của Trần Xương Kiệt.

      Cố Mộ Bạch và Quý Ly Ly đồng thời ý thức được điểm này, lời nói của họ cũng trở nên cẩn thận và khiêm nhường đối với Trần Tân Lương.
      Cuộc họp còn chưa kết thúc, Trần Xương Kiệt lại nói là có một số việc bận cần phải đi trước. Chỉ còn Trần Tân Lương ở lại cùng với hai người bọn họ tiếp tục họp. Cố Mộ Bạch nghĩ rằng, nếu sau này Trần Tân Lương trở thành người thừa kế của Trần Xương Kiệt thì sẽ là một đối thủ cạnh tranh lớn mạnh.

        Ngay cả Quý Ly Ly cũng hiểu được, bên ngoài luôn có tin đồn là anh ta chỉ là Trần quản lí trên danh nghĩa,bây giờ cư nhiên lại có thể thay thế Trần chủ tịch tiếp nhận dự án hợp tác lần này. Những kiến thức mà anh ta có được cũng không phải trong một sớm một chiều.
 
      Anh ta là một nhân tài.

     Cuộc họp vừa kết thúc, Trần Tân Lương chủ động đứng lên, đi lại và kéo ghế cho Quý Ly Ly, mỉm cười nói với Quý Ly Ly:
–    “ Quý Ly Ly tối nay có rãnh không? Không biết tôi có thể vinh hạnh mời cô đi ăn một bữa chứ?”

–    “ Tối nay?”- Quý Ly Ly có chút ngoài ý muốn.

Vào buổi tối, cô thường ngày chỉ có duy nhất hai việc để làm, một là tăng ca ở công ty để làm thêm việc, hai là làm việc ở nhà. Những năm gần đây, cuộc sống của cô cơ hồ đều liên quan đến Cố Mộ Bạch. Vô luận bất cứ cái gì cũng chỉ làm việc mà thôi.

      -“ Đúng vậy, cứ coi như là cô cảm ơn tôi bởi vì tối qua tôi đã đưa cô về.”
 
     Quý Ly Ly bật cười: – “ Anh đã đưa tôi về nhà, tôi nên mời anh mới phải, tối nay….”
      -“ Tối nay tôi đã hẹn cô ấy.”

     Quý Ly Ly nghe thấy tiếng trả lời, quay sang thì thấy Cố Mộ Bạch đang đứng phía bên phải của cô. Anh dường như muốn nói với Trần Tân Lương “ Tối nay cô đã có hẹn với anh ta.”

     Quý Ly Ly kinh ngạc nhìn anh, ánh mắt của cô như muốn nói: Anh đã hẹn tôi khi nào?

      “ Chẳng lẽ cô không nhớ rõ, không phải sáng nay tôi đã hẹn cô tối nay đến quán bar để nói về một chuyện.” Miệng của Cố Mộ Bạch mỉm cười nhưng Quý Ly Ly nhìn thấy trong ánh mắt của Cố Mộ Bạch lại không có một tia ấm áp.

      Đi đến quán bar để nói chuyện, …. Cô nghĩ đi đến đó tra khảo cô cũng không khác mấy.

    Huyệt thái dương của cô rối loạn, nhưng lại không thể tìm cớ để từ chối người nam nhân đang đứng trước mặt cô, cô nghĩ Cố Mộ Bạch muốn hỏi cô về tung tích của Kiều Vi. Thật là một khó khăn không nhỏ.

    Ai ngờ, lời nói của Cố Mộ Bạch cũng không làm Trần Tân Lương lay chuyển, anh ta thuận miệng nói: “ Cố chủ tịch đã hẹn Quý thư kí đến quán bar để bàn luận một chuyện…………… Là về việc công hay việc tư??”

      Hai người nghe vậy đều sửng sốt, Cố Mộ Bạch suy nghĩ một chút rồi nói:
-“  Là chuyện riêng.”

    “ Vậy ta cũng hẹn Quý Ly Ly về chuyện riêng, nếu hai người chúng ta đã cùng hẹn, tôi cũng không ngại cùng hai người đến quán bar để nói chuyện.” Trần Tân Lương cố tình nhấn mạnh hai chữ “nói chuyện”. Cố Mộ Bạch nhíu mi, Trần Tân Lương lại nói tiếp:

-“ Như vậy thì Quý ly Ly, vào 8 giờ tối, tôi sẽ gặp cô ở quán bar.”

     “…………….” Từ đầu đến cuối Quý Ly LY cũng chưa từng đáp ứng người nào, thế nhưng tại sao hôm nay hai người họ lại cùng muốn hẹn cô? Ánh mắt của cô bất đắc dĩ nhìn về phía Cố Mộ Bạch, nghĩ muốn hướng anh cầu cứu, nhưng chỉ nhận được sự thờ ơ của anh.

    Ánh mắt của anh như có thuốc độc, che giấu đi sát khí của mình.

    Người của Quý Ly Ly lạnh  đến run người, chỉ có thể đáp ứng.