Tổng tài lên giường đi -Chương 7:


3

 

Ngày hôm nay nhìn Quý Ly Ly có một chút mệt mỏi, bữa trưa cô cùng Cố Mộ Bạch tham gia một bữa tiệc , đến chiều thì anh ta nói có việc bận đi trước để lại Quý Ly Ly một mình cô đi về công ty.

    Trước khi đi, nhìn thần sắc của Cố Mộ Bạch trông thật khó coi. Anh ta bỗng nhiên nổi cáu, ngay cả khi nhìn cô, trong ánh mắt của anh cũng tràn đầy sự chán ghét :  


       -“ Quý Ly Ly, tôi đối với nữ nhân chưa từng có nhẫn nại, 8 giờ tối gặp ở quán Bar , cô nhất định phải nói cho tôi biết Kiều Vi đang ở đâu, nếu không………….”

     -“Nếu không thì như thế nào?” – Quý Ly Ly ngẩn đầu lên-“ Sa thải tôi sao? Chẳng lẽ…………….”
Ánh mắt của cô híp lại, khoé miệng giễu cợt:-“Anh đối với nữ nhân đều không có nhẫn nại, chỉ có Kiều Vi là trường hợp ngoại lệ, phải không?”

      Cố Mộ Bạch bỗng nhiên cầm lấy cánh tay của Quý Ly Ly, cố kiềm chế cơn thịnh nộ, anh gần như nghiến răng nghiến lợi , cắn răng mà nói:
–    “ Cô không có tư cách để so sánh với Kiều Vi, tối nay cho dù có Trần Tân Lương ở đó, cô nhất định cũng phải cho tôi câu trả lời.”

  Nhìn thấy Cố Mộ Bạch không quay đầu đi một mạch, cánh tay của
Quý Ly Ly cũng không khỏi đau nhức một hồi, dĩ nhiên lòng của cô lại càng đau hơn gấp bội lần.

Kiều Vi, Kiều Vi………………Bây giờ , chỉ cần Cố Mộ Bạch cùng cô nói chuyện, nói ba câu thì ba câu đều nhắc đến Kiều Vi, rốt cục cô phải làm sao cho tốt? Cô yêu anh so với Kiều Vi cũng không ít a!

      Tinh thần của Quý Ly Ly chán nản, khi làm việc thường xuyên thất thần. Hôm nay cô định về sớm,cô nhanh chóng đi đến quầy Bar. Quán bar này không giống như những quán bar khác- một loại xa hoa truỵ lạc. Nó nằm ở phía trung tâm khu vực ngoại thành ở Tây Nam, nơi đó đã từng là một cửa hàng trang phục, bởi vì kinh doanh không tốt liền đem bán với giá thấp cho chủ quán bar này, Lí Thành Khanh .

      Lí Thành Khanh là bạn thời đại học của Cố Mộ Bạch, sau khi tốt nghiệp, anh ta liền mua lại cửa hàng quần áo này và biến nó thành một quán bar có đầy sự độc đáo, riêng biệt và hấp dẫn.

        Quý Ly Ly dừng xe lại trước cửa quán bar,  thời gian vẫn còn sớm, quán bar vẫn còn chưa có ai đến, cô đẩy cửa vào, nhưng chưa kịp ngẩng đầu thì đã có người chào hỏi:
 
      “ Ha Ha, hôm nay không biết có ngọn gió nào đã thổi cô đến đây. “

Đằng xa có một người đàn ông đang ngồi ở quầy rượu, người đó chẳng lẽ là ông chủ của quán bar này –Lí Thành Khanh, anh ta hướng về cô, ý muốn hỏi tại Sao cô lại đến đây.

      Quý Ly Ly cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhíu mắt nhìn lại, không khỏi kinh sợ:
-“ Trần quản lí…………….. anh đến sớm như vậy sao? “

-“ Cô cũng đến thật sớm , Quý Ly Ly.”

      Trần Tân Lương đứng dậy, đi đến bên cạnh Quý Ly Ly, lịch sự mà nói :-“ xem ra chúng ta thật sự đúng là có thần giao cách cảm.”

     Anh nghịch ngợm hướng về phía Quý Ly Ly nháy mằt, nhưng mà anh còn chưa kịp vui mừng thì tiếng của Lí Thành Lương vọng lại:
–    “ anh nói sai rồi Tân Lương, là cả ba người đều có thần giao cách cảm.”

    Theo ánh mắt của anh ta, Quý Ly Ly cùng Trần Tân Lương quay lại phía sau, cánh cửa của quán bar đã được mở ra, ánh sáng sáng rực chiếu vào, che khuất đi một nửa người của người kia, nhìn không rõ được khuôn mặt của anh ta.

      Lí Thành Khanh than thở : “ Xem ra tối nay chỉ có ba người các  làm khách, Trần quản lí, Cố chủ tịch, xin hỏi hôm nay ai trả tiền bao cả quán bar vậy? “

      Cố Mộ Bạch chậm rãi đi đến bên quầy rượu cầm lấy một ly rượu, thờ ơ mà nói : “ Hiếm khi có được khách quý đến, không phải ông chủ nên mời ba người chúng ta một chầu đi chứ . “

      “………..” Lí Thành Khanh chép miệng, bộ dạng như muốn khóc rống, khuôn mặt tràn đầy sự không tự nguyện, lên tiếng phản bác:
–    “ Cố chủ tịch, anh này là không có nghĩa lí a, số tiền bao cả quán bar này cũng đâu thấm thía gì với anh đâu.”

  Trần Tân Lương cũng đi đến bên quầy rượu, mỉm cười và nói :
–    “ Thành Khanh, tiền nong gì chứ, chúng ta đều bạn bè thân thiết nha “
 
  Lí Thành Khanh vừa nghe xong thì muốn hộc máu:
–    “ Tôi có thể được lựa chọn tiền mà không chọn hai người anh em độc ác như các ngươi được sao? “

    Quý Ly Ly đứng bên cạnh nhìn thấy ba người bọn họ đùa giỡn , nhịn không được phì cười. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ trêu chọc người khác của Cố Mộ Bạch, giờ khắc này cô cảm thấy như khoảng cách giữa cô với anh như được gần hơn. Mặc dù cô đã làm việc bên cạnh Cố Mộ Bạch 6, 7 năm, nhưng rất ít khi cùng anh đùa giỡn.

      Hiện tại, khoé miệng của Cố Mộ Bạch nở nụ cười nhẹ, làm cho cô nhớ lại lần đầu tiên gặp anh , tim cũng trở nên nhộn nhịp hơn.

     Cố Mộ Bạch dường như nhận biết được ánh mắt của Quý Ly Ly đang nhìn mình, khuôn mặt bỗng biến sắc, thu hồi lại vẻ mặt đùa giỡn, lộ ra giọng nói vô cùng lạnh nhạt, không có kiên nhẫn mà nói:
–    Hôm nay tôi đến đây không phải để đãi khách, cũng không phải muốn cản trở cuộc trò chuyện của Trần quản lí, tôi đến để hỏi Quý Ly Ly một việc sau đó sẽ đi ngay.”

Trần Tân Lương liếc mắt nhìn Quý Ly Ly , đầu ngón tay gõ nhẹ lên quầy đá cẩm thạch: “ Cố Mộ Bạch, bây giờ là giờ riêng tư , cũng không phải giờ làm việc, nếu anh muốn hỏi, Quý Ly Ly có thể không cần trả lời chứ? “

     Quý Ly Ly không nghĩ đến Trần Tân Lương sẽ nói giúp cho mình, liền hướng vế phía anh ta mà nở nụ cười cảm kích.
       Cố Mộ Bạch không quản được nhiều như vậy, tay cầm ly cooc-tai và uống một hớp vào bụng, buốn bực nói : “ Vậy là Trần  quản li có đề nghị gì sao?”
           Đằng sau quầy bar, Lí Thành Khanh mặc dù vẫn đang âm thầm oán hận họ vì chắc là tối nay quán bar sẽ bị lỗ vốn nặng nhưng vẫn cảm nhận được có một ánh mắt sắc bén đang hướng về phía mình mà phóng đến. Anh ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trần Tân Lương đang mỉm cười, nói : “ Lí Thành Khanh, tối nay cậu trả tiền.”

      “……………..”- Lí Thành Khanh rất muốn hỏi tại sao ba người bọn họ lại không chịu đi đến quán bar khác? Nhưng mà ai kêu mình lại có giao hữu với bọn họ chứ.

     Trần Tân Lương nhìn thấy Lí Thành Khanh vẫn luôn cúi đầu, lại không nói gì, liền hướng về phía Cố Mộ Bạch mà đề nghị :-“ Dù sao chúng ta đều cũng đã đến, hãy ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện a………….”
      Vừa nói xong, Trần Tân Lương nhớ ra một chuyện gì đó liền nói thêm :
 -“ Mộ Bạch có phải muốn hỏi Quý Ly Ly một chuyện không? Nhưng mà hình Ly Ly giống như là không muốn trả lời nha.”

   Thấy hai người gật đầu, Trần Tân Lương liền vui vẻ cười :
–    “ Vậy không bằng chúng ta chơi một trò chơi đi, nếu ai thắng thì sẽ được làm chủ. Không biết ý của Ly Ly thế nào? “

Cố Mộ Bạch lạnh nhạt, anh không để ý đến Trần Tân Lương đang hỏi ý kiến của Quý Ly Ly, dù sao thì vấn đề của anh cũng chỉ có một.
      Mà Quý Ly Ly cũng không muốn nghĩ , liền gật đầu đáp ứng :
–    “ Không thành vấn đề , ai sợ ai.”

   -“ Rất tốt, tôi rất thích những người phụ nữ thẳng thắn! Thành Khanh mau đem đến đây hai thùng bia, rồi ghi chép sổ để Cố Mộ Bạch trả tiền.”

     Vừa nghe đến co người sẽ trả tiền, ánh mắt của Lí Thành Khanh bỗng trở nên sáng rực, mặc kệ tối nay ai thắng ai thua, miễn là có người trả tiền cho anh là được rồi! Rất nhanh chóng, Lí Thành Khanh đã đem hai thùng bia đặt trước mặt bọn họ, rồi lại muốn xác nhận một lần nữa :
–    “ Cố chủ tịch trả tiền có đúng hay không? “

 Cố Mộ Bạch lạnh nhạt liếc mắt nhìn Thành Khanh một cái, Quý Ly Ly làm như không nghe không thấy gì hết, còn Trần Tân Lương thì khoé miệng có chút buồn cười.

     Lí Thành Khanh rốt cục cũng mừng rỡ, hớn hở nói rằng :
– “ Nếu hai thùng bia này con chưa đủ thì cứ nói, chúng ta đều là bạn bè, tôi sẽ giảm giá cho các người. “ Sau đó liền chạy đến cửa quán bar treo lên một tấm bảng “ Ông chủ có việc, tối nay tạm dừng kinh doanh” và lập tức đi khỏi quầy để lại ba người bọn họ.